Em về bến gió một mình
sông quê phiêu lạc lục bình chưa hoa
cuối chiều mưa bỗng khóc òa
ướt hoàng hôn, ướt nẻo xa, ướt người...
Em về bến gió không tôi
chái tranh lệch một dáng ngồi trầm tư
đèn khuya bấc lụi tù mù
duyên xa mờ ảo, hao hư tình gần...
Ru em từng ngón xuân nồng
Anh hôn anh nhớ búp hồng tay em
Hoa vàng mấy độ làm quen
Hẹn em anh đón thăm quê vườn nhà
Xanh trời Nắng thủy tinh pha
Mênh mang diệu vợi anh xa đường về
Một thời Hạ trắng say mê
Áo nhàu tóc bạc vẫn thề bên nhau
Em đi Biển nhớ đã lâu
Anh ngồi hát khúc nhạc sầu dưới mưa
Ứơt mi mắt biếc khô chưa
Anh lau giọt lệ cho vừa đắm say
Dáng buồn Như cánh vạc bay
Nao lòng anh xót em gầy vóc mai
Diễm xưa dẫu có nhạt phai
Anh ghi lời đá thương hòai ngàn năm
Lá ngô lay ở bờ sông
Bờ sông vẫn gió
Người không thấy về
Xin người hãy trở về quê
Một lần cuối... một lần về cuối thôi
Về thương lại bến sông trôi
Về buồn lại đã một thời tóc xanh
Như câu lục bát lệch vần
Kê bằng được ý thì vênh mất lời
Như câu lục bát đánh rơi
Hai dòng vương vãi hai nơi mịt mùng
Lại như lục bát quay lưng
Thiết tha câu ngắn, dửng dưng câu dài...
Tôi về Sông Ghép chiều nay
Con sông vẫn chảy tự ngày xa xưa
Đâu rồi bến vắng đêm mưa
Con đò côi cút sóng đưa dập dềnh
Ầu ơ tiếng mẹ lênh đênh
Héo hon tự thuở thác gềnh tha hương
Lời ru ướt những đêm trường
Tái tê khuya khoắt nẻo đường người đi