Bão chồng bão, gió lật cây
Nhà nhà ngập ngụa đọa đầy nhân gian
Nơi nơi bùn đất ngập tràn
Xe trôi, tàu đắm, nhà tan… buốt lòng !
Chỉ là bạc tóc, bạc râu
Tình xuân đằm đượn có đâu đã già
Vẫn yêu say đắm thơ ca
Vẫn thường thổn thức người hoa dịu dàng
Huế tôi với Huế của em
Giọt mưa oà vỡ trước thềm hoàng hôn
Nước dâng ngập điệu ca buồn
Gió thông thốc gió mây buông xám màu.
Ai xui cách một dòng sông
Để cho bên đó chờ mong bên này
Ai xui con nước vơi đầy ...
Chưa ra tới biển lại quay về đồng
Sậm sà thu ấp heo may
Gió đưa phơn phớt, nắng gày mỏng tang
Cốm thơm ngầy ngậy hương làng
Trời xanh hây hấy rót vàng vào thu
Hổm rày gió bấc lạnh se
Nghe như đông lảng vảng về nửa đêm
Tiếng rơi nhẹ khẽ ngoài thềm
Vờn bay nắng nhạt xoay mềm hạt mưa