Tàn thu chiếc lá mồ côi
Rụng vào giá rét, nỗi đời riêng mang
Vẫn còn giọt nắng mỏng tang
Vùi trong câu hát tiếng đàn nhặt thưa
Tình thơ thảng thốt giao mùa
Làng tôi trồng cấy bên sông
Ngày ba, tháng tám ra đồng xem mây
Làng tôi nhiều gã đi Tây
Về quê không nhận những ngày dắt trâu
Làng tôi toàn chuyện đẩu đâu
Nhà tôi cùng với nhà nàng
Hai nhà chung ngõ chung giàn Bầu leo.
Thuở chưa biết nói tiếng yêu
Đôi khi hai đứa cùng trèo ngang qua
Cùng nhau bắt bướm hái hoa
Vườn xanh thêm trắng áo em
Nghiêng vành nón trắng nét duyên đồng bằng
Dáng em cong nửa vầng trăng
Cầu tre soi bóng trên dòng kênh xanh
Nhà vườn mùa trái ngọt lành
Dù không còn tuổi tương tư
Để thôi mong nắng mùa thu dãi vàng.
Để con bướm trắng dịu dàng
Khỏi sang vườn cải nhà nàng dong chơi.
Dù không còn dậu mùng tơi