Chủ nhật, 14/06/2026,

Đầu làng cây gạo mồ côi Hình như cũng biết là tôi yêu nàng Trái tim tưởng đã bỏ hoang Một người tưởng đã cũ càng… bỗng yêu Từ em cài tóc mây chiều
Tàn thu chiếc lá mồ côi Rụng vào giá rét, nỗi đời riêng mang Vẫn còn giọt nắng mỏng tang Vùi trong câu hát tiếng đàn nhặt thưa Tình thơ thảng thốt giao mùa
Vẫn là chiêm trũng Nam Hà Vẫn là bến nước, cây đa, mái đình Đầu thôn cây gạo một mình Tháng ba hoa đỏ chung tình chờ ta Nghe ai hát khúc dân ca
Làng tôi trồng cấy bên sông Ngày ba, tháng tám ra đồng xem mây Làng tôi nhiều gã đi Tây Về quê không nhận những ngày dắt trâu Làng tôi toàn chuyện đẩu đâu
Nhà tôi cùng với nhà nàng Hai nhà chung ngõ chung giàn Bầu leo. Thuở chưa biết nói tiếng yêu Đôi khi hai đứa cùng trèo ngang qua Cùng nhau bắt bướm hái hoa
Mùa đông lạnh lắm ai ơi Sương rơi gió cuốn lùa hơi rét vào Buồn buồn lại nhớ đêm nao Đọc thơ tâm sự thì thào dưới trăng. Thời gian trôi khẽ dùng dằng
Sương giăng rừng núi ảo mờ Như mảnh voan khoác hững hờ bờ vai Ngắm đất trời buổi ban mai Thẫn thờ gợi nhớ bóng ai thuở nào Con tim rộn rã xôn xao
Vườn xanh thêm trắng áo em Nghiêng vành nón trắng nét duyên đồng bằng Dáng em cong nửa vầng trăng Cầu tre soi bóng trên dòng kênh xanh Nhà vườn mùa trái ngọt lành
Tình yêu là kẻ dở hơi Làm cho ai phải chơi vơi cả ngày Quắt quay, nỗi nhớ vơi đầy Cho ai cứ phải hao gầy vì ai? Tình yêu là buổi ban mai
Nhà tôi ở dốc chơi vơi Đồng Điều đã đủ mấy lời hát dâng? Ngày xưa kháng chiến hầng hầng Cha tôi còm cõi xây tầng làng xưa Bỗng thành làng Đỏ, lạ chưa…
Chớm đông gió lạnh thu tàn Dưới ánh trăng sáng em đan lưới tình Sợi này nho nhỏ xinh xinh Em gom ảo ảnh lung linh đặt vào Sợi này hoà quện ngọt ngào
Dù không còn tuổi tương tư Để thôi mong nắng mùa thu dãi vàng. Để con bướm trắng dịu dàng Khỏi sang vườn cải nhà nàng dong chơi. Dù không còn dậu mùng tơi
Trước tiên Trước Trang [1189 ,1190 ,1191 ,1192 ,1193, 1194 ,1195 ,1196 ,1197 ,1198 ,1199 ,1200 ] Tiếp  Cuối cùng