Bỏ xa bụi bặm phố phường
Ta về… cây cảnh ruộng vườn mà vui
Xóm giềng cô bác tới lui
Chua- cay- mặn- đắng- ngọt - bùi- sẻ- chia…
Đói ăn, khát uống, nọ kia
Từ mùa hạ ấy em quên
Màu hoa phượng thắm, những đêm ôn bài.
Quên con đường mỗi sớm mai
Sương mềm đẫm cả đôi hài em qua
Em quên những nhánh cỏ gà
Em quên hương sắn quê nhà, mẹ xôi
Qua sông bỗng gặp nụ cười
Vớt lên lại sợ thuyền tôi chòng chành
Thả trôi lòng thấy không đành
Thôi thì như áo, quên cành hoa sen
Hôm sau qua ngõ người quen
Bâng khuâng níu bước ai về
Chùng cương nhạc ngựa, chiều se bóng tà
Chập chùng bản cũ mù xa
Tiếng anh gọi núi lại va phải rừng
Kèn môi sao cứ ngập ngừng
Sông thu ai lắng mà trong
Tình thu ai tạc cho lòng tôi say?
Ráng chiều nhuộm sắc cho cây.
Hoàng hôn quyến lại đám mây phong trần
Đường thu em nhẹ gót chân