Thứ hai, 16/03/2026,

Nghe câu lục bát ru chiều Ca dao ai thả cánh diều hư không Đi tìm đâu lá diêu bông Người ta hứa để phải lòng chị thôi Ngày mai câu hứa xa rồi
Chạm tay vào Huế bất ngờ Sông Hương lằng lặng vỗ bờ lao đao Nhìn nhau có nói gì đâu Mà nụ cười trắng đêm sâu mất rồi Chạm tay vào Huế... Nghiêng đồi
Nhớ em Nhớ tím cả chiều Tôi bày rượu Nhắm cô liêu uống cùng Uống cho tới lúc phiêu bồng
Vẫn là anh của ngày xưa Ngọt ngào như sợi giao mùa tặng em Vẫn là ánh mắt đằm duyên Long lanh bóng nước con thuyền ngập trăng Vẫn là anh của tháng năm
Ba khờ... thương tóc lụa đào Nhung tơ mà mượt biết bao nhiêu tình Bốn khờ... thương vóc dáng xinh Áo bà ba xẻ ôm mình trúc mai Năm khờ... thương lắm bàn tay
Em đi từ độ thu sang Bỏ quên ngọn gió lang thang giữa đồng Tôi về gom góp mênh mông Nhặt thu rơi rụng thấy đông hững hờ Khói chiều con nhện giăng tơ
Ru hời ta tựa mạn thuyền nghêu ngao hát với nỗi niềm mênh mông Ngủ đi nào gái xa chồng Ngủ đi hỡi những cánh đồng ngủ đi . Thôi đừng gọi nữa từ quy
Mưa buồn ngày đứng, ta ngồi Vỉa hè chóc ngóc ngó đời buồn thiu Phố buồn ai bước liêu xiêu Cây buồn lá rụng vào chiều cô đơn Lòng buồn gió giật từng cơn
Anh từ giã Huế em ơi Sông Hương lặng lẽ một thời riêng mang. Hoàng thành biết mấy xương tan, Hào sâu biết mấy phũ phàng đó em. Khiêm Lăng sáo đã buông rèm,
Mưa chiều tím cả câu thơ Đoái xin giọt nắmg đem hơ nỗi buồn? Nói làm sao tỏ ngọn nguồn Để em thấu hiểu nỗi buồn trong anh Xa em, phố xá chòng chành
Ta ngồi trên chín tầng mây Để thơ lục bát cùng bay theo người Câu vui lơ lửng giữa trời Câu buồn rải khắp cõi đời nhân gian Dưới kia khuất lấp mây ngàn
Lá trầu vàng rụng xuống sân Gió cong mình nhặt gom dần ngày qua Mùa về núp bóng hiên nhà Dưới giàn thiên lí nắng hoa cợt cười Bình yên chầm chậm rơi rơi Sẻ nâu bay giữa khoảng trời ngẩn ngơ
Trước tiên Trước Trang [1189 ,1190 ,1191 ,1192, 1193 ,1194 ,1195 ,1196 ,1197 ,1198 ,1199 ,1200 ] Tiếp  Cuối cùng