Thứ sáu, 12/06/2026,

Thuyền tình dạt bến sông Mê Mưa gió bốn bề ghé chốn nào đây? Sao em vóc dáng xanh gầy Dám qua cầu sấm cho đầy chữ yêu… Trót thôi mấy cũng đành liều
Thiên hạ còn có ngôi vua Vẫn còn cần tiếng chuông chùa giải oan Ở đâu quan cũng bênh quan Thời nào dân cũng dân gian tội tình Muôn năm trăng sáng sân đình
Mây lang thang, gió hững hờ Nửa dòng trong đục lờ lờ cuối sông Mình tôi với chiếc thuyền con Bơi theo ngày tháng mạch nguồn sông thơ Bồng bềnh trong gió trong mưa
Đường về xanh ngắt mầu mây Người xưa áo trắng vương đầy ta ơi Ngô đồng, trăng để chiều rơi Ngàn năm mây trắng nằm phơi phai mầu Tôi ru tình cũ canh thâu
Lớn lên từ luỹ tre làng Giắt câu thơ cũ tôi mang theo cùng Giữa bao la giữa người dưng Lời thơ làm sợi yêu thương giữ mình. Tiếng khuya gợi nhớ ao đình
Bồng bồng say giấc ngủ ngon Mẹ đi sới cỏ bóng tròn trên nương À ơi một nắng hai sương Cho rừng khép tán bốn phương điệp trùng Mẹ đeo con ngủ trên lưng
Nỗi niềm thương nhớ Nha Trang Thùy dương cát trắng trăng vàng đong đưa Có người con gái ngày xưa Lấy chồng Cầu Bống mấy mùa trăng lên Buồn sao ta chẳng còn em
Mình về (Nhã Ca)  (02/12/2008)
Mình về chỗ của mình thôi Cái nơi đầy ắp gió trời thênh thang Cái nơi nước nổi mênh mang Cái nơi có lúa giăng hàng reo ca Khói đồng cuối vụ bay xa
Hình như hôm ấy mù trời Triền đê lẻ một bóng người liêu xiêu Hình như anh giấu lời yêu Rưng rưng một phím đàn chiều xót xa Hình như vẫn tím nhành hoa
Cõng em qua phố muộn chiều Hoàng hôn như cũng liêu xiêu nẻo về Cuối phố sẽ gặp đường quê Bước nữa, là tới triền đê em à Cõng em qua phố điệu đà
Tôi về bến cũ đò ngang Người đi để lại ngỡ ngàng mình tôi Bãi sông dâu vẫn xanh chồi Con đề chiều vắng trong tôi thoáng buồn Ước gì hôm ấy đừng hôn
Đầu làng cây gạo mồ côi Hình như cũng biết là tôi yêu nàng Trái tim tưởng đã bỏ hoang Một người tưởng đã cũ càng… bỗng yêu Từ em cài tóc mây chiều
Trước tiên Trước Trang [1189 ,1190 ,1191 ,1192, 1193 ,1194 ,1195 ,1196 ,1197 ,1198 ,1199 ,1200 ] Tiếp  Cuối cùng