Ba khờ... thương tóc lụa đào
Nhung tơ mà mượt biết bao nhiêu tình
Bốn khờ... thương vóc dáng xinh
Áo bà ba xẻ ôm mình trúc mai
Năm khờ... thương lắm bàn tay
Mưa buồn ngày đứng, ta ngồi
Vỉa hè chóc ngóc ngó đời buồn thiu
Phố buồn ai bước liêu xiêu
Cây buồn lá rụng vào chiều cô đơn
Lòng buồn gió giật từng cơn
Anh từ giã Huế em ơi
Sông Hương lặng lẽ một thời riêng mang.
Hoàng thành biết mấy xương tan,
Hào sâu biết mấy phũ phàng đó em.
Khiêm Lăng sáo đã buông rèm,
Ta ngồi trên chín tầng mây
Để thơ lục bát cùng bay theo người
Câu vui lơ lửng giữa trời
Câu buồn rải khắp cõi đời nhân gian
Dưới kia khuất lấp mây ngàn
Lá trầu vàng rụng xuống sân
Gió cong mình nhặt gom dần ngày qua
Mùa về núp bóng hiên nhà
Dưới giàn thiên lí nắng hoa cợt cười
Bình yên chầm chậm rơi rơi
Sẻ nâu bay giữa khoảng trời ngẩn ngơ
Yêu thì nồng nhiệt vô cùng
Tưởng như đá cũng cầm lòng chẳng đang
Nhạt thì nhạt thếch nhạt thang
Chỉ mau mau muốn đôi đàng đôi nơi
Trách nhau giờ cũng vậy thôi
Biết rằng biển hết yêu tôi
Kết chùm hoa trắng tung chơi với bờ
Ta ngồi vo cát làm thơ
Biển dâng con sóng xoá mờ vết sâu
Rạch tim lấy máu tô màu
Biển trào sóng dậy còn đâu bóng hình