Thứ sáu, 18/09/2026,

Mông mênh xuân hạ thu đông Hết vui sướng lại bận lòng nắng mưa Bập bềnh con sóng sớm trưa Vỗ về biển trọn kiếp chưa là gì…
Biết mình đâu một sớm chiều Bể trầm luân ngộ bao điều thế gian Đổi bao nhiêu được bình an Bởi mình sống giữa nhân gian bộn bề…
Hồng nhan chỉ có một thời Kẻ chào, người đón, kẻ mời, người đưa Như là đứng trước cơn mưa, Nổi chìm bong bóng đá đưa phận mình.
Thà rằng đội nón không quai Còn hơn chằng buộc ngắn dài vấn vương Ngẫm mình như một giọt sương Treo đầu ngọn cỏ mà thương lấy mình.
Tuổi thơ kỳ diệu lạ thường Tôi đem diều thả dọc đường gió bay Diều bay vượt mọi tầng cây Ngọc Hoàng thích chí vén mây xem diều
Làng giờ quá nửa đi xa Cô hàng xóm cũng bôn ba xứ người Chồng Tây, gặp chỉ biết cười "Hello"!... Ánh mắt nhìn tươi cực kì
Lan man dưới mấy tầng rêu Vô ngôn tượng đá, hắt hiu gió ngàn Nét tài hoa gội thời gian Hoang mê như một địa đàng trầm vây
Tứ tuyệt (Đạt Ma)  (02/07/2009)
Đám mây hóa tượng bên trời Khói xanh lơ lửng là lời hoàng hôn Bùng biêng cối gạo bồn chồn Tre cong vít một nỗi buồn của ai.
Cái ngày xưa ấy ấy mà lẽ ra tôi với mình là với nhau Thế rồi chẳng hiểu tại đâu tôi và mình chẳng với nhau mới buồn
Căn nhà mẹ góa con côi Cửa xanh hoa cỏ, vương mùi đàn ông Mắt con đốt cháy hoa hồng Đăm đăm mắt mẹ tàn trong nắng chiều.
Ngẩn Ngơ (Dương Tá)  (01/07/2009)
Bồn chồn ai đợi ai mong Xốn xang vạt nhớ uốn cong nắng chiều Ngẩn ngơ sợi gió liêu xiêu Vắt ngang cái đợi liu điu nỗi buồn!
Xuân xa níu lại tóc mềm Mồ côi con phố giấc đêm lạc loài Xin đời nửa giọt nguôi ngoai Nửa bờ yên tĩnh, nửa hoài chông chênh
Trước tiên Trước Trang [1141 ,1142 ,1143 ,1144 ,1145 ,1146 ,1147 ,1148 ,1149 ,1150 ,1151 ,1152] Tiếp  Cuối cùng