Thứ sáu, 18/09/2026,

Sẻ chia (An Thảo)   (08/07/2009)
Suối sông gửi nước về khơi Biển cô đơn thế, gửi nơi nào giờ? Sóng dào lớp lớp âu lo Quẩn quanh nước chỉ vỗ bờ mà thôi
Dòng sông, bến nước, con đò Có còn đâu nữa câu hò nhặt khoan ? Niềm thương, nỗi nhớ vô vàn Gói vào kỷ niệm anh mang theo người.
Tôi nhớ dáng Mẹ, dáng Cha Nhớ con phố nhỏ, ngôi nhà đơn sơ Nhớ người Hà Nội trong thơ Cành đào đợi phút giao thừa, thêm tươi!
Nên ta giờ vẫn lao đao Lúc mờ lúc tỏ như sao trên trời Nhiều khi ngồi trách thế thời Đổ thừa con tạo trêu ngươi anh tài
Có còn táo rụng sân đình Để cô Mầu lẳng đi rình của chua Tiếng oan gieo trước cửa chùa Yếm đào ăn ốc bỏ bùa áo nâu
Tiếng con chim khách sau nhà Hót lên “khanh khách” làm ta bồi hồi Bạn ta phiêu bạt phương trời Bỗng dưng xa xót bời bời nhớ ta
Nắng lên cho nỏ lúa vàng Để em hong lại cũ càng ngày xưa Đã qua năm nắng mười mưa Đã qua chín đợi mười chờ bằng không
Lớn lên con bước vào đời Vẫn không quên được những lời mẹ ru Rời vòng tay mẹ chiều thu Hành trang xa xứ lời ru mẹ hiền
Em đi rơi tím ngày đêm Cháy bao năm tháng êm đềm bên nhau. Cháy cả lời hứa xưa sâu Cháy bờ kia nhớ bắc cầu tương tư.
Người đi tìm nửa của mình, Nửa yêu thương, nửa chung tình lứa đôi! Người tìm khắp chốn, cùng nơi, Ước mong mãi mãi trọn đời chẳng tan!
Dịu dàng những tiếng ầu ơ Tôi bay theo những giấc mơ cuộc đời… Tha phương mấy chục năm rồi Nao nao nhớ lại một thời chân quê
Chị em màn đã mở rồi Ngồi im xem kẻo Mầu tôi bỏ bùa Mười ba tuổi tôi lên chùa Dậy thì con gái phải đùa với trai
Trước tiên Trước Trang [1141 ,1142 ,1143 ,1144 ,1145 ,1146 ,1147 ,1148 ,1149 ,1150 ,1151, 1152 ] Tiếp  Cuối cùng