Trắng ngần cúc nở ven sông
Hương thơm thoang thoảng chiều đông tôi về
Heo may dìu dặt triền đê
Nồng cay khói bếp làng quê ấm lòng
Gửi người còn nhớ đến tôi
Rằng tôi hiện vẫn là tôi thuở nào.
Đường dài vực thẳm non cao
Gió phang mưa xối quất vào thịt da
Giấu đời một chút nắng thu
Để đông vơi bớt tương tư cúc vàng
Giữ nguyên một chút cũ càng
Cốt căn nghĩa phố tình làng nặng sâu
Một mình chỉ một mình thôi
Chiều vơi đi giữa dòng đời bán mua
Lần hồi tầm tã gió mưa
Lại bần thần... tiếng chuông chùa dóng xa
Quê nhà nắng mới lại lên
Qua cơn bão dữ ấm thêm tình người
Mái nghèo khẽ mỉm môi cười
Sương mai còn đọng thay lời cảm ơn
Tím trời bởi một loài hoa
Nào ai có bán đâu mà người mua
Bốn mùa dãi nắng dầm mưa
Hoa mua vẫn tím chẳng thua hoa nào