Cõi người nửa tỉnh, nửa mê
Lắm khi chẳng biết mình về hay đi
Nửa hững hờ, nửa cuồng si
Nửa khao khát nhớ, nửa thì muốn quên
Nửa chìm bóng tối ưu phiền
Nửa như lấp lánh trước đèn, kiêu sa.
Ai về bến cũ ngày xưa
Có nhặt lá úa, có mơ đường về
Ngày xưa ngõ cũ đam mê
Chiều nao chung bước câu thề ai trao.
Bến xưa mộc mạc, dạt dào
Để ai nhung nhớ ai nào dẫu xa
Xanh trời, xanh biển, xanh bờ
Cát hồng in dấu thẫn thờ bước chân
Chạm đầu lên đỉnh phù vân
Áo người che đến một phần đời tôi.
Bây giờ hai phía chân trời
Em đầu dây ấy và tôi phía này
Trở về mấy độ nắng mưa
Có đêm bóng lá ngả vừa sang thu.
Vẫn còn mờ mịt hoang vu
Ngỡ ngàng vàng cả tiếng ru tình người
Hạ ơi! Bao sắc lá tươi
Có chờ đến cõi thu rơi lá vàng?
Em về nguồn gội sông xưa
Tắm bao nhiêu buổi mà chưa sạch lòng
Vớt trên tay những long đong
Đôi chân còn giữa cái vòng thế nhân
Để tưởng xa, để nhìn gần
Như sông mấy nhánh một lần chia đau
Chờ anh, sương ướt trăng gầy
Môi son nhạt vết, lệ cay giấc nồng
Canh dài người có hay không
Tiếng thao thức,tiếng trải lòng cùng đêm?
Thoảng rơi chiếc lá bên thềm
Nghe trong lời gió dịu êm, em chờ!...
Trăng soi rạng nét yêu đời
Thanh bình chiều vắng thầm rơi gió và…
Đắm say “Chiều Mátxcơva”
Tơ duyên lưu luyến ngàn xa… “Đôi bờ”
Còn yêu còn mãi mộng mơ
Cho bao đôi lứa làm thơ ngày nào
Nhạc Nga, lời Việt ngọt ngào
Sớm chiều hát khúc ca bao thanh bình…
Đã qua cái tuổi học trò
Vẫn không quên, những lò cò ô quan
Ve gào gọi nắng chói chang
Đàn ong vỡ tổ, nổ toang sân trường
Ô bàn, tủ nhỏ thân thương
Khi cho quả khế, khi nhường múi cam