Thứ ba, 07/02/2023,


Trên trời Chức Nữ Ngưu Lang sụt sùi thương nhớ. Nỗi nhớ thương ướt cả nhân gian. Dưới đất thi nhân uống rượu một mình tự dưng lẩy Kiều, nảy năm nhịp liền thành ngũ cung thu sang trọng. Trải xuân hạ, đến thu thì ngấu, ngấu hồn người đi rong... lại còn muốn làm ngâu cả đất trời.

Ca dao nói về rượu   (03/07/2011)

Trong những dịp cúng lễ, lễ lạt, hiếu hỉ, và đặc biệt là vào dịp Tết, rượu thường được nhắc đến, và có khi trở thành quan trọng hàng đầu: "Vô tửu bất thành lễ".

Nhìn tên tập thơ “Lục bát làng” bỗng thấy có vẻ xưa và… cũ! Giữa nhịp điệu đô thị hóa đến chóng mặt như “Rốc”, như lốc cuốn hàng ngàn lượt người ngày nào (chứ không chỉ hôm qua) cũng thoi đưa từ quê lên tỉnh, từ tỉnh về quê…

Tầng nghĩa thứ nhất là cảnh. Cảnh hai ngôi nhà quay lưng vào nhau_Một, quay bên tây và một, quay bên đông. Cả hai nhà đều trồng cây. Cành xoan nhà bên tây ngả sang nhà bên đông. Và buổi sớm, ánh nắng mặt trời chiếu nhà bên đông rợp bóng sang nhà bên tây

Chê đây, lấy đấy sao đành/ Em chê cam sành, lấy phải quít hôi/ Quít hôi bán một đồng mười/ Cam ba đồng một, quít ngồi trơ trơ.
 

Biển có điều gì mà tha thiết trong thơ ca đến thế? Có ai đứng trước biển mà không dậy lên trong lòng những con sóng trào dâng cảm xúc. Chẳng biết tự bao giờ, tôi đã yêu biển với những con sóng vỗ ngàn năm, yêu cái tiếng rì rào bất tận của biển như lời thì thầm âu yếm.

Trong những ngày này, tôi tìm lại bài thơ lục bát rất ấn tượng của nhà thơ Nguyễn Bính và thấy rằng "Lỡ bước sang ngang" đọc lại vẫn thấy lay động tâm hồn. Các thế hệ người yêu thơ Việt Nam, trong đó có thể thơ lục bát, chắc chắn ai cũng đã hơn một lần đọc thơ Nguyễn Bính, một nhà thơ "chân quê" xuất sắc của thi đàn Việt Nam.

Bình Định – mảnh đất Nam Trung Bộ chạy dài nắng gió, lưng tựa núi, vòng tay ôm biển xanh. Ca dao Bình Định, cũng tự bao đời, đã mang dáng núi hình biển, miên man như một lời ru xứ Nẫu.

Trong hàng ngàn bài thơ viết về mẹ của các tác giả, bài thơ “Mẹ tôi” của Tác giả Cao Trần Nguyên làm tôi xúc động ứa nước mắt. Không phải vì tôi đa cảm đa sầu dễ rơi lệ mà vì những câu thơ chẳng hề “gào thét” mà sao thấy như đau thắt cả ruột, gan:

Xa xưa dân ta đã khéo mượn "Miếng trầu làm đầu câu chuyện" khi tiếp xúc xã giao. Nông phẩm chỉ là cây nhà lá vườn giản dị nhưng sắc biếc hương nồng đã xúc tác cho quan hệ giao tiếp thêm cởi mở, chân tình. Trầu cau được chọn lựa làm lễ vật dạm ngõ, ăn hỏi, đón dâu quả là ý nhị mang phong vị nho giáo của Tiền nhân.

Tôi chỉ muốn đưa ra một vài ý tưởng riêng, nhiều khi liều lĩnh, của một người mê âm nhạc và hay chú ý về âm điệu, để gợi hứng cho những người hiểu biết hơn về văn chương và dân ca Việt Nam có dịp bàn luận thêm, vì dường như chưa có ai bàn nhiều về khía cạnh âm điệu này.

Màu tím xa xôi  (13/06/2011)

Màu tím bằng lăng đã đi vào bao nhiêu ca khúc, bao nhiêu vần thơ, và bao nhiêu nỗi niềm của con người đã gửi gắm trong cái sắc tím biêng biếc ấy? Cứ mùa hạ đến, có ai lại không nao lòng vì màu tím bằng lăng?

Trước tiên Trước Trang [25 ,26 ,27 ,28 ,29 ,30 ,31 ,32, 33 ,34 ,35 ,36 ] Tiếp  Cuối cùng