Thứ sáu, 03/02/2023,


Bức tranh bốn mùa vốn là đề tài quen thuộc trong thơ ca. Mùa Thu được biết đến là mùa của lá vàng bay, mùa Hạ với tiếng ve ngân. Mùa Đông cây trơ cành, trụi lá... Mùa Xuân đến, vạn vật thay áo mới, cây cối đâm chồi nẩy lộc, trăm hoa khoe sắc.

Cùng với kho tàng ca dao, phương ngôn chung của đại gia đình các dân tộc Việt Nam, người Thái Nguyên còn có những câu ca dao, tục ngữ, phương ngôn riêng rất độc đáo.
 

          Anh nhớ em và trăng cũng nhớ “Dường như trăng cũng nỗi niềm cô đơn”. Hình ảnh trăng được nhân hóa đã cụ thể hóa nỗi cô đơn của Anh. Đọc câu thơ “Trăng khuya soi bóng bên thềm/ Dường như trăng cũng nỗi niềm cô đơn”, tôi nghĩ Anh mang nỗi nhớ chân thành, một tình yêu sâu sắc thủy chung với em yêu dấu.

Đã bảo rằng mình không vay gì của đời, mình vẫn tự nguyện trả cho đời tất cả những gì tốt đẹp nhất mình có thể có, có thể nghĩ, có thể làm, thì sao còn than là mình khờ, mình dại, mình là người trắng tay.

Có thể nói thơ lục bát của ông là sự kết hợp nhuần nhị giữa hai yếu tố trữ tình và trào phúng. Trữ tình thì thật tha thiết, đằm thắm, ý tứ, câu chữ cứ như thấm vào gan ruột người đọc. Trào phúng thì lại càng chát chúa, sâu cay.
 

Trong tình yêu đôi lứa, khi người con gái tìm được “một nửa của riêng mình”. Cũng là lúc họ tự gánh lấy trách nhiệm dâu con cùng buồn vui với gia đinh chồng và buồn vui với người chồng yêu dấu! Đó là truyền thống, là tâm nguyện của người phụ nữ Việt Nam dịu dàng giàu đức hy sinh…

Eduard Arkadyevich Asadov sinh ở nước cộng hòa Turkmenistan. Cả bố và mẹ đều là người Armenia và đều làm nghề dạy học. Năm 1929, sau khi bố mất, Asadov cùng mẹ chuyển về Sverdlovsk (miền Ural).

Nhưng đọc mãi, đọc mãi lại thấy Trịnh Anh Đạt không hẳn là quê kiểng. Cũng là chữ, là nghĩa, mà chữ của Trịnh Anh Đạt xem ra khác biệt. Ngẫm ra thấy đúng là do cái tài của người xếp chữ.

Thăng Long, Hà Nội đô thành/ Nước non ai vẽ nên tranh họa đồ/ Cố đô rồi lại tân đô/ Nghìn năm văn vật bây giờ vẫn đây
 

Đũa mồ côi  (30/08/2011)

Đây là những dòng thơ viết về sự mồ côi của người con khi mẹ qua đời. Day dứt, da diết, chết lặng ngay từ những câu đầu về nghệ thuật dùng số từ hai và một.

Trong cuộc đời mỗi chúng ta ai cũng có ít nhất được một lần nếm trải hương vị ngọt ngào thơm ngát của tình yêu dẫu rằng “người năm xưa” bây giờ chỉ còn là bạn, là người bạn đời đang song hành bên ta hay thậm chí chỉ là một bóng hồng lướt qua một lần trong thoáng chốc khiến lòng ta day dứt mãi không nguôi…

Cuộc sống muôn màu có bao điều khiến ta phải suy ngẫm. Có niềm vui, có nỗi buồn, có những điều tưởng chừng như rất mơ hồ mà khiến người ta phải lặng đi trong lắng sâu của cảm xúc.

Trước tiên Trước Trang [25 ,26 ,27 ,28 ,29, 30 ,31 ,32 ,33 ,34 ,35 ,36 ] Tiếp  Cuối cùng