Chủ nhật, 04/12/2022,


Tình mẹ, công lao mẹ dành cho con không gì có thể so sánh. Mẹ cũng luôn xứng đáng được đón nhận tấm lòng hiếu nghĩa, sự đền đáp của con không giới hạn. Một chân lý muôn đời “Tình mẫu tử là bất diệt”.

Những câu thơ toát lên nỗi xót xa về sự đau đớn mà người còn sống đang ngày ngày phải cố gồng đôi vai để gánh chịu. Nỗi buồn quá lớn của một người con trai đã mất đi người yêu từ khi còn rất trẻ.

Trong ca dao, ai là ai?  (27/03/2012)

Ai là một đại từ không xác định, thường được dùng trong các câu nghi vấn. Nhưng trong một thứ tiếng tinh tế như tiếng Việt, không phải cứ ai xuất hiện ở câu nào thì câu đó trở thành câu nghi vấn.

Hoa xoan là hình ảnh đẹp đẽ, bình dị và vô cùng thân thiết của thôn quê Việt Nam từ xưa đến nay. Mùa xuân là mùa của hoa xoan. Thấp thoáng đó đây ở đô thị cũng xuất hiện hoa xoan như tô điểm cho phố xá nét đẹp bịnh dị của làng quê.

Với tính cách rắn rỏi bất khuất của người vùng thượng đạo Tây Sơn Bình Định, tác giả Thanh Vân đã viết “đỡ mẹ đứng lên”. “Đứng lên” có nghĩa trực diện là không đầu hàng, tiếp tục cuộc hành trình của người nông dân.

Người Việt thường lấy chữ hiếu làm trọng. Đã có thời gọi là đạo hiếu hay đạo làm con. Đạo là một lối sống ngang hàng như khuôn phép của một tôn giáo. Nếu lấy việc thờ Trời là Đạo của người bình dân Việt Nam, thì việc phụng dưỡng cha mẹ và thờ cúng ông bà tổ tiên là thực hành phần hình nhi hạ của đạo thờ Trời.

Nhắc đến Huế, là nhớ đến hình ảnh mộng mơ áo tím, nón lá nghiêng che của người con gái Huế dịu dàng, là nhớ đến dòng Hương Giang, nhớ núi Ngự Bình, nhớ thành xưa cổ kính… tất cả như hòa quyện lẫn nhau để làm nên bản sắc Huế thật riêng, không nơi nào có được.

Truyện Kiều của Nguyễn Du thấm đẫm văn hoá Nho Giáo nhưng văn hoá Nho Giáo có một điều rất thú vị là không biết từ bao giờ cái sự nói dối về quan hệ giới tính được nghiễm nhiên thừa nhận và truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác trong suốt hàng nghìn năm nay.

Theo thời gian ghi ở dưới, thì bài thơ ra đời cách đây 43 năm, nhưng giờ đọc lại vẫn không có cảm giác gì là cũ. Ngay cả câu cuối cùng “Ngoài kia nòng pháo ướt đầm sương khuya” cũng không hề cũ chút nào, vì bao giờ và ở đâu mà chẳng có quân đội bảo vệ vùng đất vùng trời Tổ quốc.

Kẻ Lủ thì bán bỏng rang/ Trên Ô hàng Đậu lắm hàng nhiều thay/ Ngâu, Tựu thì bán dao phay/ Dù đem chặt nứa gẫy cây lại liền
 

Bóng mẹ - lối con...  (11/03/2012)

Hai hình ảnh ở đây có gì tương phản, đầy ngụ ý. Thì ra cái đòn gánh "vít cong bóng mẹ" cũng là để cho "xuân dài lối con". Như trên nói, trong câu thơ này, tác giả tỏ ra có con mắt rất "nhiếp ảnh", quan sát rất tinh thế.

Những đôi lứa yêu nhau chân thành, vì nguyên do nào đó không lấy được nhau, khi chết đi họ còn mang theo cả khối tình xuống chốn tuyền đài. Tình yêu là thế, còn tình dục chỉ là sự thoả mãn xác thịt nhất thời, kiếp này chẳng yêu thương, nói chi đến kiếp sau.

Trước tiên Trước Trang [13 ,14 ,15 ,16 ,17 ,18 ,19 ,20 ,21, 22 ,23 ,24 ] Tiếp  Cuối cùng