Nguyễn Thị Kim Ngân - Ngan0302@gmail.com - ĐT: 0915375843 - THCS Phùng Chí Kiên tp Nam Định (Ngày 2/08/2010 07:16:09 PM )
TÂM SỰ CỦA CHÚ RỂ KHI CƯỚI VỢ MÀ NHỚ... NGƯỜI YÊU
Hôm nay anh trong xe hoa Mà cô dâu chẳng phải là... người yêu Cố quên đi những sớm chiều Những đêm hò hẹn, những chiều đắm say! Em ơi! Thôi nhé từ nay Dám mong... dù cái nắm tay hững hờ! Anh như trong thực, trong mơ Thực bên cạnh vợ, mơ ngờ dáng em. Trách ai ngăn nhịp trái tim Sao không buộc nốt cánh chim đại bàng? Em ơi, lỡ bước giữa đàng Chỉ mình em giữa tim vàng anh thôi.
Việt An chỉ làm thơ chơi chơi cho vui nhưng cư dân mạng lại biết đến anh như một cây bút thơ lục bát hài hước hóm hỉnh. Thơ anh vui, hài, tếu... thậm chí có lúc quậy tưng bừng nhưng cái cười trong thơ lục bát của Việt An lại thâm trầm, có duyên và có văn hóa. Anh vui tếu nhưng lại ghét cái cười rẻ tiền và vô học. Bài thơ này chưa phải thuộc bài hay của anh nhưng đem đến cho bạn đọc chuỗi cười vỡ bụng kèm với cay mắt. Bài thơ ghi lại một cảnh huống không hiếm gặp, ấy là đi dự đám cưới người yêu cũ. Nỗi đau và sự khôi hài quyên vào nhau thể hiện ở khía cạnh tình cảm cũng như khía cạnh xã hội, một tục xấu trong đám cưới Việt, ấy là phong bao tiền mừng mà ta hay gọi vui là "CƠM BỤI GIÁ CAO". Người đọc bị tác giả đánh lừa, tưởng "THÔI ĐÀNH MÓC TÚI RA XEM" tưởng là xem ảnh người yêu ai ngờ "TÍNH QUA, TÍNH LẠI... MỪNG EM THẾ NÀO". Và cái đau, cái hài được đẩy lên cao trào ở câu kết: "THẾ MÀ NGÀY EM LẤY CHỒNG/ NGẨN NGƠ ANH LẠI QUÊN KHÔNG MANG TIỀN". Câu thơ hay nhất tong bài theo tôi là: "TẶNG EM MỘT "VÉ" HƯ HAO MÁ HỒNG". Người thiếu nữ sau ngày cưới trở thành phụ nữ, hư hao má hồng. Sự thiêng liêng ấy tưởng yêu cũ phải tặng gì cao sang lắm, giàu tình nghĩa lắm, nào ngờ, thói đời a dua nên phải hành xử theo đám đông, tặng tiền mà phải là tiền đô la, một "vé" như cách người ta vẫn nói. Và đó chỉ là dự định, là ước muốn; đau thay, tức cười thay, anh chàng lại quên không mang tiền theo, tội nghiệp chưa.
Mấy câu lục bát hài hước, tài hoa mà đau đời, dấu ấn một thời mọi người chạy theo lối sống thực dụng. Đó là tiếng cười sâu cay, hàm chứa nội dung xã hội trong thơ lục bát hài của Việt An.
Thảo Dân - thcsts@gmail.com - Hà Giang (Ngày 31/07/2010 12:00:59 PM )
NỢ... Mừng ngày em đi lấy chồng Đời còn mắc nợ...nên không có tiền ?
May còn vương chút tơ duyên Nợ em...anh tặng ưu phiền... nhớ nhung ! Phạm Tự